ĐÊM TỐI VÀ ÁNH SÁNG - Trang 140

CHƯƠNG 11

Mặc dù tôi đã thôi không còn ám ảnh về cuộc chiến xoay quanh mấy bài tập
mà con bé cần phải viết nữa, nhưng chuyện này vẫn chưa hoàn toàn thoát
khỏi tâm trí tôi. Ban đầu, tôi gặp nhiều khó khăn khi muốn giữ cho Sheila
bận rộn mà không cần phải có người lớn kè kè bên cạnh. Tôi còn lo nó sẽ
không được bất kỳ một giáo viên bình thường nào chấp nhận nếu nó cứ dứt
khoát không chịu làm bài tập như thế. Khi còn học với tôi thì tôi có thể bỏ
qua chuyện đó, nhưng một giáo viên bình thường phụ trách hai mươi lăm
đứa trẻ khác với một thời khóa biểu học tập nghiêm túc cần duy trì thì sẽ
không bao giờ chấp nhận cái kiểu như thế. Sau cùng, tôi lo rằng cái cách cư
xử hiện thời của con bé sẽ khiến rất nhiều người lớn chú ý đến nó. Con bé
hoàn toàn có đủ khả năng để trả lời bất cứ câu hỏi nào mà chúng tôi đặt ra,
nhưng nó rất hay bắt bẻ Anton, Whitney hoặc tôi và cố tình nói dông dài
những câu trả lời của mình. Điều này cũng là một cách cư xử khó có thể
chấp nhận được, ngay cả trong lớp của tôi.

Tôi vẫn không biết vì sao con bé lại có thái độ chống đối như thế mỗi khi
làm các bài tập viết. Tôi cho rằng việc này có gì đó liên quan đến nỗi sợ
thất bại. Nếu nó không bao giờ viết cái gì ra giấy, thì sẽ không ai có thể
chứng minh được là nó mắc lỗi. Sheila hoàn toàn suy sụp nếu có ai đó phát
hiện lỗi sai của con bé và điều chỉnh lại cho đúng, cho dù cách điều chỉnh
ấy có nhẹ nhàng thế nào đi chăng nữa. Tôi đã ngờ đến chuyện này do một
lần nghe con bé nói vài câu vu vơ sau khi nó mang giấy viết về nhà và gặp
chút rắc rối với cha. Nhưng do con bé cũng thường gặp rất nhiều vấn đề
khác với ông ta, nên tôi nghĩ rằng phản ứng đó của con bé chỉ là do một nỗi
ám ảnh nào đó của nó mà thôi. Có thể đơn giản là con bé đủ ranh mãnh để
hiểu được rằng cách này giúp nó tránh được rất nhiều việc phải làm, và
khiến nó có được sự chú ý mà nó luôn mong muốn. Tôi không thường suy
nghĩ như thế, bởi vì có rất nhiều cách dễ dàng hơn để một đứa trẻ sáng dạ