DEMONATA TẬP 3 - THỊ TRẤN SLAWTER - Trang 155

hết những căn phòng.

Bill-E đề xuất:

- Có lẽ một trong số chúng ta nên ở lại đây, để báo động cho những

người khác nếu mấy tay bảo vệ tìm thấy cái lỗ.

Tôi làu bàu:

- Bằng cách nào?

- Điện thoại - Nó moi cái di động của nó ra, bật máy, cau mày, lắc lắc nó,

rồi nhăn nhó - Không có tín hiệu. Chết tiệt!

- Dù sao thì có lẽ tốt hơn là chúng ta nên đi cùng với nhau - Juni nói, rồi

thở hắt ra một hơi nặng nề - Tôi chưa bao giờ làm bất cứ chuyện gì giống
thế này. Thậm chí tôi chưa bao giờ lấy trộm kẹo ở những cửa hàng khi tôi
còn bé. Tôi luôn tôn trọng luật pháp.

Bill-E cười như nắc nẻ, cố nói theo giọng điệu của một gã anh chị ở thập

niên 1930:

- Chào mừng tới với thế giới ngầm, em bé!

Tôi thì thầm:

- Không nói gì nữa.

Chúng tôi tiến tới.