ĐẾN ĐÂY NÀO BÁC SĨ CỦA ANH - Trang 92

Người giúp việc hoàn hảo như vậy phục vụ Tô Nhất Minh từ năm này

qua năm khác không hề nghỉ ngơi, nhưng mấy hôm nay chị ta lại xin nghỉ.
Ông chồng cũng làm thuê như chị ấy bị xơ gan phải phẫu thuật, chị ấy phải
vào viện chăm sóc chồng. Tô Nhất Minh không những cho chị ấy nghỉ mà
còn giúp chị ấy ít tiền. Anh luôn cảm thấy mình là một ông chủ có tính
người.

Tô Nhất Minh nghĩ cuối năm phải tiếp khách nhiều, cơ hội ăn cơm ở

nhà cũng không nhiều, anh sắp đến thành phố G để tham dự buổi đấu thầu,
nhưng bây giờ không những không đi được mà dung nhan còn bị hủy hoại,
không thể ra khỏi cửa, cũng không thể để người khác nhìn thấy. Anh thật sự
không muốn bộ dạng khủng khiếp của mình lúc này phá hoại hình tượng
lịch lãm của một doanh nhân.

Tô Nhất Minh nhốt mình ở nhà cả ngày. Những đồ ăn còn sót lại trong

nhà biến mất với một tốc độ kinh ngạc, mà mắt anh thì vẫn sưng vù. Tô
Nhất Minh gọi điện thoại cho thư ký tìm cho anh một người giúp việc theo
giờ. Nhưng tình hình không mấy lạc quan, người giúp việc vẫn chưa tìm
được mà anh sắp chết đói đến nơi rồi.

*

* *

Một lát sau chuông cửa nhà Tô Nhất Minh vang lên. Tô Nhất Minh

nhìn qua màn hình ngạc nhiên thấy Trình Vũ Phi đang đứng đợi. Anh định
không ra mở cửa nhưng khi thấy Trình Vũ Phi đợi chán rồi đi loanh quanh
trước cửa, trên tay cầm một túi gì đó, Tô Nhất Minh do dự một lát, sờ cái
bụng lép kẹp, tràn ngập hy vọng về một bữa ăn ngon nên ra mở cửa cho
Trình Vũ Phi vào.

Trình Vũ Phi may mắn nhìn thấy Tô Nhất Minh trong một bộ dạng

khác hoàn toàn với hình tượng trước đây mà cô từng được biết. Đầu tóc bù