ĐẸP TRAI LÀ SỐ 1 - Trang 171

Chu Duyệt Khiêm giả vờ tức giận nói:

- Không biết tuân thủ giờ giấc gì hết, con xem xem bây giờ đã mấy giờ

rồi.

- Ôi cậu, con chỉ đến muộn chút xíu thôi, bà ngoại chắc chắn sẽ không

trách con, đúng không bà ngoại?

Hoắc Vạn Quân liếc cô ấy:

- Cháu đó, mau ngồi xuống đi.

Thiệu Tố Oánh cười hì hì ngồi xuống, sau đó mới chợt phát hiện bên

bàn có thêm hai người, bèn kinh ngạc nói:

- A, anh hai, anh về rồi.

Chu Thời Uẩn gật đầu với cô ấy.

- Anh hai, em lâu lắm không gặp anh đấy.

Thiệu Tố Oánh dứt lời, nhìn về phía Tô Căng Bắc, ý cười dần thu lại:

- Chị là… Tô Căng Bắc?

Tô Căng Bắc cười lịch sự:

- Chào em, chị là Tô Căng Bắc.

Thiệu Tố Oánh nghi hoặc nhìn chằm chằm cô:

- Sao chị đột nhiên ở đây?

- Tố Oánh.

Mặt Chu Chính Hiến nở nụ cười nhưng ngữ điệu rất nghiêm túc: