ĐẸP TRAI LÀ SỐ 1 - Trang 363

Chu Diễn lập tức dời tầm mắt, a, thời tiết hôm nay rất đẹp.

Chu Chính Hiến hạ mi mắt ho khẽ, bên môi hiện ý cười nhàn nhạt.

Chu Thời Uẩn đưa tay xoa trán, đứng dậy đi về phía cô:

- Qua đây.

Tô Căng Bắc:

- …Ờ.

Chu Thời Uẩn nhìn như bình tĩnh nhưng thực tế tốc độ lại rất nhanh,

kéo cô về phòng mình, trở tay đóng cửa lại.

Anh trầm giọng nói:

- Mặc đồ đàng hoàng.

Tô Căng Bắc cúi đầu nhìn, nút áo xiêu xiêu vẹo vẹo, vai hở hơn nửa.

Cô vội cài lại nút:

- Sao, sao anh cả cũng ở đây?

- Hôm qua anh ấy đến, hôm nay ghé nhà thăm một lát.

Chu Thời Uẩn nhìn cô:

- Hôm qua có gặp ở nhà hàng mà, em quên rồi?

Tô Căng Bắc mới sáng sớm đã đau đầu muốn chết, đâu nhớ được gì.

- Em quên rồi...

Chu Thời Uẩn dừng lại: