ĐỀU TẠI VẦNG TRĂNG GÂY HỌA - Trang 651

chân này cực kì thẳng, lại trắng như ngọc, phần mắt cá chânthìvô cùng
mảnh mai.

Minh Nguyệt giật mình, chân khẽ run lên.

Chu Tự Hằngkhôngdám chạm vào thêm, cũngkhôngdám nhìn nữa, lập

tức đứng dậy.

“Cảm ơnanh…” Minh Nguyệt lắp bắpnói.

“Nhớ chỉ được nhìnmộtmìnhanhchơi bóng thôi đấy!” Chu Tự Hằng

cườinói, “Biết chưa Minhcônương.”

mộtcâunóicủa cậu, khiến cho Minh Nguyệt mãi mà chưa thể lấy lại

tinh thần.

Sau khi luyện tập xongmộttrận, ánh mặt trờiđãtắt, bỗng có người chạy

vội tới chỗ Chu Tự Hằngđangđứng.

“Đại ca…Bạch Dương…Bạch Dương…cậu ấy…cậu ấy…nhảy xuống

sông rồi…”