DỊ NHÃN PHÒNG ĐÔNG - TẬP 2 - Trang 139

“Chỉ

tôi

hơi

bực

một

chút

.

Thấy

An

Nhiên

ra

vẻ

khó

hiểu

,

Lâm

Phong

bổ

sung

:

“Là

tôi

đã

khuyên

cậu

đi

tìm

Vĩnh

Vinh

.

Câu

trả

lời

của

Lâm

Phong

khiến

An

Nhiên

ngẩn

người

.

Một

lúc

sau

,

An

Nhiên

mới

ấp

úng

xác

nhận

:

“Vậy

,

tôi

đi

tìm

Vĩnh

Vinh

bị

thương

,

nên

anh

Phong

cảm

thấy

đó

trách

nhiệm

của

mình

,

nên

mới

tức

giận

ư

?

Nói

dứt

câu

,

An

Nhiên

cũng

cảm

thấy

không

thể

tin

được

,

cảm

giác

như

mình

đang

tự

dát

vàng

lên

mặt

.

Trước

dáng

vẻ

lo

sợ

khi

được

sủng

ái

của

An

Nhiên

,

Lâm

Phong

chỉ

gật

đầu

nói

:

“Lần

này

do

tôi

tính

toán

không

kỹ

,

may

cuối

cùng

cậu

thể

gặp

dữ

hóa

lành

.

Tuy

ban

đầu

,

Lâm

Phong

người

coi

An

Nhiên

như

huynh

đệ

trước

,

nhưng

thực

ra

An

Nhiên

luôn

kính

trọng

Lâm

Phong

,

chỉ

không

thể

thân

thiết

với

anh

.

Tính

ra

,

tên

Lâm

Tuấn

mắc

chứng

hoang

tưởng

tuổi

dậy

thì

thường

xuyên

gây

sự

với

An

Nhiên

còn

thân

thiết

hơn

.

Cảm

nhận

được

lời

xin

lỗi

từ

Lâm

Phong

,

An

Nhiên

biết

Lâm

Phong

thực

sự

coi

mình

huynh

đệ

,

quan

tâm

đến

an

nguy

của

cậu

,

nên

mới

tỏ

ra

hối

hận

như

vậy

.

Mở

miệng

định

nói

với

Lâm

Phong

điều

đó

,

nhưng

An

Nhiên

nhất

thời

không

biết

làm

thế

nào

để

bày

tỏ

sự

an

ủi

cảm

kích

của

mình

,

cuối

cùng

chỉ

nói

một

câu

khô

khốc

:

“Không

phải

trách

nhiệm

của

anh

Phong

“Cậu

người

tôi

cần

phải

bảo

vệ

,

tôi

không

cho

phép

xảy

ra

sự

cố

.

Giọng

nói

của

Lâm

Phong

rất

điềm

tĩnh

,

nhưng

nội

dung

câu

nói

khí

chất

toát

ra

đều

cùng

kiêu

ngạo

,

vậy

An

Nhiên

lại