DỊ NHÃN PHÒNG ĐÔNG - TẬP 2 - Trang 140

cảm

thấy

sự

kiêu

ngạo

bất

cần

mới

bản

chất

của

Lâm

Phong

.

Phải

nói

,

như

vậy

mới

giống

lời

nói

của

Lâm

Phong

.

Được

Lâm

Phong

bảo

vệ

,

đó

hẳn

chuyện

đáng

yên

tâm

?

Thức

cả

đêm

làm

luận

văn

coi

như

đã

xong

,

Lâm

Tuấn

không

còn

chút

sức

lực

nào

liền

ngủ

một

mạch

đến

tối

,

đến

khi

đói

bụng

mới

dậy

khỏi

giường

.

Ngáp

dài

bước

ra

khỏi

phòng

,

nhận

ra

bên

ngoài

nhà

tối

om

,

ràng

cả

Lâm

Phong

An

Nhiên

đều

không

nhà

.

Học

nghỉ

ngơi

lẫn

lộn

ngày

đêm

khiến

Lâm

Tuấn

nhất

thời

không

biết

ngày

giờ

đã

trôi

đến

đâu

.

Thấy

hai

người

kia

không

nhà

,

Lâm

Tuấn

cảm

thấy

kỳ

lạ

liền

nhìn

lịch

,

lúc

này

mới

nhớ

ra

hôm

nay

chủ

nhật

,

ngày

An

Nhiên

đi

gặp

Vĩnh

Vinh

,

Lâm

Phong

kéo

Bạch

Hoa

đi

ăn

trưa

.

Sao

muộn

thế

này

vẫn

chưa

về

?

chuyện

xảy

ra

chăng

?

Dựa

vào

ánh

đèn

yếu

ớt

chiếu

từ

ngoài

cửa

sổ

vào

,

cùng

với

sự

quen

thuộc

các

ngóc

ngách

trong

nhà

,

Lâm

Tuấn

dễ

dàng

đi

trong

bóng

tối

đến

bên

công

tắc

để

bật

đèn

,

thứ

đang

bày

trên

bàn

ăn

lập

tức

thu

hút

sự

chú

ý

của

cậu

.

Trên

bàn

ba

chiếc

nắp

đậy

thức

ăn

,

tuy

không

biết

ai

đã

để

đồ

ăn

đây

,

cũng

không

nhìn

ba

món

ăn

đó

,

nhưng

với

một

người

đang

đói

bụng

như

Lâm

Tuấn

,

những

món

ăn

này

quả

thực

xuất

hiện

rất

đúng

lúc

!

Thời

tiết

vẫn

đang

mát

mẻ

,

thức

ăn

không

để

trong

tủ

lạnh

cũng

không

dễ

bị

hỏng

,

chỉ

cần

bỏ

vào

vi

sóng

một

lúc

thể

ăn

được

.