DỊ NHÃN PHÒNG ĐÔNG - TẬP 2 - Trang 52

đã

khá

muộn

,

An

Nhiên

chỉ

làm

vài

món

ăn

đơn

giản

không

mất

nhiều

công

đoạn

,

nhưng

hương

vị

vẫn

hoàn

hảo

,

ba

người

đã

đói

rời

liền

nhanh

chóng

tiêu

diệt

hết

chỗ

thức

ăn

được

bày

ra

.

“PHÙ

!

Cuối

cùng

cũng

hồi

sinh

trở

lại

.

Lâm

Tuấn

xoa

xoa

bụng

,

ngả

người

trên

chiếc

pha

,

gương

mặt

đầy

mãn

nguyện

.

An

Nhiên

bĩu

môi

-

chẳng

phải

thế

tôi

mới

bảo

cậu

ăn

đó

trước

đi

hay

sao

?

“Gần

đây

công

việc

của

cậu

bận

lắm

à

?

Ít

khi

thấy

cậu

về

muộn

như

vậy

.

Câu

hỏi

quan

tâm

của

Lâm

Phong

ràng

lọt

tai

An

Nhiên

hơn

hẳn

mấy

lời

của

Lâm

Tuấn

.

Nghe

Lâm

Phong

hỏi

,

An

Nhiên

Lập

tức

nhớ

lại

chuyện

phiền

phức

cậu

đã

cố

ý

quên

đi

,

cậu

nhăn

mặt

,

bỗng

nhiên

cảm

thấy

trong

người

không

khỏe

.

Anh

em

nhà

họ

Lâm

nhìn

nhau

,

Lâm

Tuấn

đá

An

Nhiên

một

cái

,

nói

:

“Có

chuyện

không

vừa

ý

thì

anh

cứ

nói

thẳng

ra

đi

.

Đng

làm

bộ

dạng

tử

khí

đầy

mình

như

thế

,

nhìn

lắm

.

Dứt

lời

,

Lâm

Tuấn

liền

nhận

lại

ánh

mắt

khổ

sở

đáng

thương

của

An

Nhiên

,

không

nỡ

tiếp

tục

trách

móc

,

cậu

ta

liền

thở

dài

,

nói

nhẹ

nhàng

:

“Anh

không

nói

ra

,

tôi

với

anh

hai

làm

sao

giúp

được

?

An

Nhiên

gục

xuống

bàn

,

mặt

buồn

rầu

nói

:

“Tuấn

,

cậu

không

hiểu

tôi

bị

phóng

viên

chụp

ảnh

!

Lâm

Tuấn

ngây

người

,

cẩn

thận

hỏi

:

Ảnh

khỏa

thân

?

An

Nhiên

lập

tức

lông

nói

:

“Không

phải

!

Cậu

bị

chụp

trộm

ảnh

khỏa

thân

thì

!

Đó

ảnh

linh

dị

!

An

Nhiên

rút

ra

những

tấm

ảnh

của

Trần

Thanh

,

nói

:

“Nhìn

đi

!