DỊ NHÃN PHÒNG ĐÔNG - TẬP 2 - Trang 58

không

khác

tôi

mấy

,

khi

nào

thấy

cậu

hứng

thú

với

mấy

thứ

ấy

đâu

?

Mau

thành

thật

đi

,

cậu

quyến

được

em

gái

khoa

nghệ

thuật

hay

khoa

âm

nhạc

?

“Quyến

chứ

,

cậu

đừng

nói

khó

nghe

như

vậy

!

Tôi

nói

này

,

cậu

sẽ

bị

Tuấn

làm

mất

thôi

.

Mới

cùng

nhau

một

tháng

,

cách

nói

chuyện

của

cậu

ngày

càng

giống

cậu

ta

Thiến

Thiến

nhà

tôi

tài

nữ

khoa

văn

học

nhé

!

người

yêu

thích

văn

chương

nghệ

thuật

,

hiểu

không

?

Bây

giờ

kiểu

con

gái

thoát

tục

như

vậy

rất

được

yêu

mến

đó

!

Lâm

Tuấn

đang

nằm

chơi

bắn

súng

gần

đó

tỏ

ra

không

vui

,

mắt

không

rời

khỏi

trò

chơi

,

miệng

cậu

ta

cất

lên

những

lời

không

chút

nể

nang

như

thường

lệ

:

“Tôi

biết

kiểu

người

yêu

thích

văn

chương

nghệ

thuật

như

thế

.

Chính

loại

sinh

vật

ngày

nghỉ

không

ai

đi

chơi

cùng

,

chỉ

biết

ra

quán

phê

một

mình

,

ngồi

mốc

lên

cả

ngày

đúng

không

?

Nghe

nói

họ

không

thích

chụp

ảnh

người

,

chỉ

thích

chụp

hoa

dại

,

thùng

rác

ven

đường

,

còn

gọi

đó

“niềm

hạnh

phúc

nho

nhỏ”

.

Nói

đến

đó

,

Lâm

Tuấn

nhiệt

tình

kiến

nghị

:

“Nói

đi

cũng

phải

nói

lại

,

trên

đời

này

thực

sự

tiên

nữ

thoát

tục

sao

?

Con

gái

yêu

thích

văn

chương

nghệ

thuật

đến

mấy

,

ăn

xong

cũng

phải

đi

vệ

sinh

chứ

?

Lần

sau

khi

Thiến

Thiến

đó

đi

vệ

sinh

,

cậu

giấu

giấy

vệ

sinh

đi

,

xem

thử

ta

khóc

không

.

Khó

chịu

với

vẻ

mặt

đắc

ý

của

Lưu

Thiên

Hoa

,

An

Nhiên

hiếm

khi

đứng

cùng

chiến

tuyến

với

Lâm

Tuấn

,

nói

:

“Cô

Thiến

Thiến

đó

cũng

không

phải

của

“nhà

cậu”

,

không

phải

cậu

bị

ấy

đá

rồi

sao

?

Lưu

Thiên

Hoa

tức

muốn

hộc

máu

,

giận

dữ

thu

lại

chiếc

hòa