DỊ NHÃN PHÒNG ĐÔNG - TẬP 2 - Trang 61

Lâm

Tuấn

đã

hoàn

toàn

quên

chuyện

này

.

Lâm

Tuấn

ngáp

dài

,

hôm

qua

thức

cả

đêm

làm

luận

văn

,

vốn

định

hôm

nay

sẽ

đi

ngủ

sớm

,

nhưng

vừa

nằm

xuống

giường

liền

bị

An

Nhiên

dựng

dậy

.

Sau

khi

đến

hội

trường

hòa

nhạc

,

vẫn

cảm

thấy

buồn

ngủ

,

Lâm

Tuấn

liền

vỗ

vỗ

tay

lên

cho

tỉnh

táo

.

Nhìn

An

Nhiên

ngồi

kế

bên

dáng

vẻ

đầy

hào

hứng

,

Lâm

Tuấn

bất

giác

cảm

thán

trong

đầu

,

quả

đúng

tự

mình

hại

mình

!

người

ngồi

bên

cạnh

liên

tục

ngáp

dài

cũng

không

ảnh

hưởng

đến

sự

hào

hứng

của

An

Nhiên

.

Cậu

hiếu

kỳ

nhìn

ngang

ngó

dọc

,

khi

dàn

nhạc

xuất

hiện

,

An

Nhiên

không

nén

được

liền

hỏi

:

“Tại

sao

nhạc

trưởng

chỉ

bắt

tay

người

chơi

violin

kia

,

những

người

còn

lại

thì

sao

?

Nghe

câu

hỏi

của

một

người

không

chuyên

môn

,

Lâm

Tuấn

nhìn

An

Nhiên

khinh

bỉ

rồi

giải

thích

:

“Đó

không

phải

một

người

chơi

violin

bình

thường

,

chủ

tịch

của

dàn

nhạc

giao

hưởng

.

An

Nhiên

định

hỏi

tiếp

“chủ

tịch”

,

nhưng

màn

biểu

diễn

đã

bắt

đầu

,

cậu

đành

đợi

đến

khi

tiết

mục

kết

thúc

sẽ

hỏi

tiếp

,

sao

nói

chuyện

trong

lúc

họ

đang

biểu

diễn

hành

động

bất

lịch

sự

.

một

người

không

chuyên

môn

về

nghệ

thuật

,

An

Nhiên

hoàn

toàn

không

biết

trình

độ

của

dàn

nhạc

mức

nào

,

nhưng

bản

nhạc

rất

hay

.

Hơn

nữa

,

khi

nghe

hòa

nhạc

trực

tiếp

,

thể

cảm

nhận

được

sự

rung

cảm

rất

khác

so

với

nghe

qua

CD

.

Khi

cả

dàn

nhạc

cùng

chơi

nhạc

cụ

,

không

khí

dường

như

cũng

chuyển

động

theo

,

không

hiểu

về

lai

lịch

của

bản

nhạc

,

An

Nhiên

vẫn

cảm

giác

máu

nóng

sôi

sục

trong

người

.