ĐIỆU SLOW TRONG THANG MÁY - Trang 239

Sắc mặt Cố Minh Hạo cũng lập tức trở nên khó coi lạ thường, đầu tóc lẫn

áo quần đều ướt nước mưa, chắc vừa nghe tin bệnh tình Đá Nhỏ liền vội
vàng chạy đến đây không kịp mang ô. Anh ta bước vào, đầu tiên là nhìn Đá
Nhỏ, sau đó ánh mắt chuyển sang Tưởng Nam, bừng bừng tức giận, vẻ như
lại muốn cãi vã. Tưởng Nam cũng nhìn lại anh ta chẳng khách khí, ánh mắt
hai người giao nhau, tưởng chừng nghe thấy tiếng xoẹt xoẹt như đang giao
chiến. Nếu không phải vì sợ cãi cọ đánh thức Đá Nhỏ, chắc họ đã sớm làm
um lên rồi.

Hai người đôi co bằng mắt một hồi, rồi Cố Minh Hạo bất chợt nhìn sang

tôi. Tôi giật thót mình, tự dưng thấy chột dạ. Anh ta cười nhạt, nói nhỏ,
“Bảo sao con xảy ra chuyện, hừ, hóa ra cô chỉ lo vui vẻ với thằng oắt này.”

Sặc! Tôi ngồi bên nghe không khỏi chửi thầm trong lòng. Cái gì mà

thằng oắt này? Tôi còn chưa oắt bằng anh đâu! Nhờ anh dùng ngôn từ văn
minh như lần trước có được không? Nghe còn thuận tai đôi chút!

Tưởng Nam liền vặc lại: “Họ Cố kia, anh đừng có tưởng ai cũng bỉ ổi

như anh!”

“Tôi bỉ ổi?” Cố Minh Hạo bắt đầu lớn tiếng: “Cô mới gọi là đê tiện ấy!

Ra ngoài đong giai!”

Mặt Tưởng Nam đỏ bừng bừng, định nói gì, nhưng lại cúi xuống nhìn

con, nín nhịn, chỉ bảo: “Con vừa làm phẫu thuật xong, tôi không thèm đôi
co ở đây với anh!” Nói xong liền quay mặt đi, không nhìn Cố Minh Hạo
nữa.

“Hừ! Cô cũng biết quan tâm đến con cơ đấy?” Cơn giận của Cố Minh

Hạo lúc này đã bốc lên, anh ta định chửi rủa nhưng lại sợ đánh thức con,
đành nói với Tưởng Nam: “Cô ra đây cho tôi!” Nói xong liền quay ngoắt đi
ra ngoài. Tưởng Nam hơi do dự rồi cũng đi theo. Tôi cũng muốn theo chị