Sau đó tôi làm bộ mặt hết sức bi thương, ngẩng đầu: “…Sao lại không
thấy…”
Cậu ta hét lớn: “Tôi lạy cậu, có chụp tấm ảnh mà cũng làm mất, cẩn thận
tôi cho cậu trải nghiệm chuyển động hình parabol giờ!”
Cuối cùng thì đến cả giả vờ cười, tôi cũng cười không nổi nữa.
“Tôi làm mất một bức ảnh mà cậu muốn cho tôi parabol?”
Cậu ta ngớ người, dường như không ngờ rằng tôi cho là thật, vội vàng
xua xua tay, “Đùa chút thôi mà, là đùa thôi…”
“Thật đáng tiếc!” Tôi cố gắng giả vờ như thật, giọng hời hợt: “Cô bạn đó
xinh đẹp như vậy, sao lại không tìm thấy rồi… cậu quen cô ấy à? Cùng là
năm nhất sao?”
Cậu ta gật đầu: “Ừ, bạn học cấp hai của tôi, Lăng Tường Xuyến, học lớp
hai. Tôi, Lăng Tường Xuyến và Lâm Dương hồi học cấp hai bên trường Đại
học sư phạm là bạn cùng lớp.”
Tôi bị giọng điệu của cậu ta làm nguôi nguôi, giả vờ bình tĩnh cũng
không còn khó khăn như trước nữa.
“Cậu quen cô ấy? Trên ảnh nhìn không ra đấy, nhìn cậu rất căng thẳng,
cười rất điêu.” Có gì nói nấy thôi, tuy có chút ác ý nhưng cậu ta cũng có vẻ
vô cùng khó xử: “Vậy à?”
“Ừm.” Tôi nói chắc như đinh đóng cột, nhìn cậu ta đăm đăm.
Dư Hoài đỏ mặt, gãi đầu gãi tai, cười trong trẻo: “… Thằng con trai nào
nói chuyện với gái xinh mà không căng thẳng cho được… Tôi cũng chỉ là
người phàm thôi mà…”
No. 69