Trong chốc lát, tự dưng cảm khái về lẽ đời. Trên đời này, có người thuộc
kiểu có thiên phú, có người thuộc kiểu chăm chỉ, lại càng có loại có tài năng
thiên phú về một lĩnh vực nào đó rồi chú tâm vào nghiên cứu…
Vậy tài năng thiên phú đó rốt cuộc ở đâu?
Trương Phàm thắng rồi. Bố tôi hoan hô thay cho thằng bé, nó ngượng,
cầm lấy chiếc xe của tôi, nói: “Chị ơi, chiếc xe này vẫn chưa điều chỉnh
xong, xin lỗi, để em thử lại lần nữa.”
Sau đó liền ngồi bệt xuống đất, bắt đầu tháo tháo lắp lắp. Tôi vò tóc nó,
cười, quay lưng nháy mắt với cô Tề rồi về phòng tiếp tục làm cân bằng
phương trình hóa học.
Ánh đèn vàng của đèn sợi đốt làm mắt tôi hơi cay. Trong phút chốc làm
tôi nhớ đến người bạn tiểu học tên Ôn Miều, một cậu bạn nam không nhanh
cũng không chậm. Cậu ấy trông như thế nào thì tôi cũng lờ mờ, không nhớ
rõ nữa, nhưng vẫn nhớ như in năm lớp một hay lớp hai gì đó, thầy giáo bảo
tất cả mọi người đứng dậy kể về lí tưởng của bản thân. Trong những lí
tưởng cao xa như “Tổng thư kí Liên Hợp Quốc”, “nhà thiên văn học”, “chủ
tịch nước”,… cậu ấy lại nước mũi thòng lòng mà đứng dậy nó: “Em sau này
muốn được sống những ngày yên ấm, những năm tháng tốt đẹp.”
Mọi người đều cười cậu ấy, cái lí tưởng rách gì thế không biết.
Tôi đột nhiên lại nhớ đến Thẩm Sằn, cứ như con thiêu thân lao vào lửa,
vào ánh sáng mà cắn chắc lấy Thanh Sơn không chịu buông. Mặc dù kết
quả không được như lòng người hằng mong nhưng tôi tin chắc rằng cô ấy
nhất định đã sống nồng cháy, sống hết mình, sống không hối hận.
Vậy thì tôi thì sao? Tôi có thể sống nhàn hạ nhưng lại không cam tâm
tình nguyện nghe theo sự sắp xếp tầm thường của người lớn mà thi Chấn
Hoa, ấy vậy mà bởi vì thật sự tầm thường. Cho nên, kim tự tháp cuộc sống