ĐIỀU TUYỆT VỜI NHẤT CỦA THANH XUÂN - Trang 180

Tôi đột nhiên phát hiện ra người đứng đầu bảng xếp hạng là β. Tôi thật sự

có chút thắc mắc, liếc nhìn về góc sau cùng bên phải, tổng điểm của cô ấy
cũng đâu có cao chứ?

Chính lúc này, Trương Bình đứng trên bục giảng hắng hắng giọng: “Bảng

xếp hạng của chúng ta… tôi và Từ Diên Lượng bàn bạc một chút, sử dụng
kiểu sắp xếp ngẫu nhiên, không để bảng xếp hạng dã man như ngày xưa
nữa. Những học sinh thích nghiên cứu thì có thể dựa vào ô tổng điểm ở bên
phải mà xếp hạng, tôi cũng không hề phản đối đâu nhé, xem xem bản thân
đang đứng thứ bao nhiêu, biết mình đứng ở đâu mà có động lực cố gắng.
Tôi sẽ đọc top 3 nhé, đứng thứ nhất là Hàn Tự, thứ hai là Dư Hoài, thứ ba là
Trương Tịnh Tịnh. Hàn Tự và Dư Hoài đều lọt vào top 30 của trường, mọi
người cùng vỗ tay chúc mừng thành tích của hai bạn nào.”

Tôi thở phào một hơi. Mặc dù không xếp hạng, không có nghĩa là không

tồn tại thứ tự trước sau. Nhưng ít nhất, đứng trước một tờ giấy kết quả thi
chằng chịt chữ như thế này, phụ huynh cùng lắm cũng chỉ nhìn tổng điểm,
ước chừng vị trí xếp hạng của con mình, không quá chi li tính toán. Thể
diện của tôi, ở một mức nào đó cũng được bảo toàn. Tôi không kìm được
mà nhìn Trương Bình đầy cảm kích.

Không ngờ thầy lại bắt được ánh mắt đó, liền đắc ý, rướn rướn cằm lên,

tay gãi gãi tóc.

Tất nhiên tôi cũng nghe thấy tiếng rất nhiều người phàn nàn: “Làm trò gì

thế không biết, lộn xộn thế này thì làm sao xếp hạng đây?”

Tôi im lặng. Không giống với kẻ chỉ muốn lấp liếm sự xấu hổ của bản

thân đi, có rất nhiều người cảm thấy cách sắp xếp để che lấp thông tin cá
nhân này làm lãng phí thời gian, sức lực của mọi người. Tôi muốn thay
Trương Bình nói một tiếng công bằng, bênh vực thầy ấy nhưng cuối cùng
lại bỏ cuộc.