ĐIỀU TUYỆT VỜI NHẤT CỦA THANH XUÂN - Trang 42

Mẹ tôi đột nhiên thốt ra một câu, âm thanh vừa vội vừa lớn, dọa tôi tim

giật thót, coca suýt chút nữa thì bay về phía họ.

Tôi bĩu môi một cái, để lon coca lên bàn, bố tôi ngồi ở đối diện bất đắc dĩ

thở dài, không biết là vì tôi hay là vì bản thân ông.

“Giáo viên dạy gì thế? Trai hay gái? Bao nhiêu tuổi rồi?” Bố tôi bắt đầu

nói sang chủ đề khác.

Tôi trả lời: “Là nam ạ! Sinh viên mới tốt nghiệp, dạy Vật lý, tên Trương

Bình.”

Thầy dạy toán tên Trương Phong. Tôi nuốt nửa câu còn lại vào bụng.

“Sinh viên? Nam?” Mẹ tôi không biết lại bắt đầu tưởng tượng ra cái gì

rồi: “Có thể tin tưởng được không? Bản thân chỉ là một đứa trẻ, làm sao có
thể làm giáo viên chủ nhiệm chứ.”

Bà bắt đầu lấy điện thoại ra mở thư mục: “Hai ngày trước lúc ăn cơm

đúng lúc làm quen được Phó hiệu trưởng trường mày, để tao hỏi bà ấy xem,
hoặc là sẽ đổi giáo viên, hoặc là sẽ chuyển lớp. Để thế này sao được, nhất
định lúc bốc thăm có điều mờ ám!”

Bố tôi cau mày phản đối: “Bà đừng nghe gió thành mưa, trình độ của

giáo viên trẻ với số tuổi của họ chẳng có liên quan đến việc dạy tốt hay
không.”

Mẹ tôi bỗng cười một tiếng, chậm rãi buông một câu: “Trẻ tuổi tất nhiên

là tốt.”

Mới đầu tôi nghe không hiểu, rồi lại nhìn vẻ mặt của bố tôi đã tái đi,

nhưng lại không có nói chuyện. Có điều không phải là bố tôi không muốn
mở miệng mà là e ngại cho thể diện của tôi.