ĐIỀU TUYỆT VỜI NHẤT CỦA THANH XUÂN - Trang 565

lần đối mặt với sự đả kích của kì thi tháng, luyện đến mức da mặt dày
nhưng lại không hề từ bỏ ý định.

Mỗi lần trôi qua vẫn rất buồn.

Mây đen liên miên không dứt là dấu hiệu của mùa đông miền bắc. Không

hay rơi tuyết nhưng trời cũng không quang đãng.

Nhìn vậy khiến lòng người cũng tuyệt vọng theo.

“Bố ơi, có phải là bạn thân thế nào đi nữa thì cuối cùng cũng sẽ chia xa

phải không?”

Những kiểu văn nghệ dân gian thỉnh thoảng tôi cũng chỉ trò chuyện một

chút với bố. Nếu là mẹ tôi bà sẽ trả lời tôi bằng cách đập vào mặt tôi một
trận mắng.

“Cảnh Cảnh.” Ông cười: “Sau này lớn lên sẽ không còn lớp học cố định

nữa, con cũng không có thời gian và cơ hội để dần dần hiểu một người bạn
nữa. Sau khi gặp nhau, chẳng mấy chốc phải chia lìa, lâu dần rồi cũng sẽ
quen thôi, người lớn đều như vậy cả.”

Bất chợt tôi nhận ra vấn đề này không phù hợp để hỏi bố tôi.

Tình yêu của ông đều là chia li, thế mà tôi lại hỏi ông về vấn đề tình bạn.

“Bố này, có phải bố và mẹ đều cảm thấy con khiến hai người cảm thấy vô

cùng thất vọng không?” Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ: “Thành tích của con thế
nào cũng không lên được, nếu thi đại học mà vẫn cứ đà này thì chắc sẽ
không đỗ nổi một trường tốt mất.”

“Con nghe lời như vậy, sao bố mẹ có thể cảm thấy thất vọng gì chứ.” Bố

tôi không giỏi nói những lời hoa mĩ nên khi ông an ủi người khác luôn rất
khô khan, nhưng câu nào ra câu nấy, đều rất đáng tin.