Thầy rất tức giận, cắt ngang bài hát chúng tôi đang hát, trừng mắt: “Tại
sao lại không có khí thế gì cả thế này?”
Con người khi nóng vội thì lời nói ra thường sẽ là tiếng địa phương, và
chúng tôi bị âm địa phương của thầy làm cho cười một mẻ, thầy giáo lại
càng tức giận, dự định sẽ dạy sẽ chúng tôi biết người lính thì phải hát như
thế nào.
“Đoàn kết là sức mạnh, đoàn kết là sức mạnh, sức mạnh này sắt, là đồng,
mạnh hơn cả sắt… mạnh hơn cả đồng…”
Bài hát của thầy Lai Thuận giống như tiếng ma quỷ luồn qua tai vậy, âm
thanh rất là to, ù hết cả màng nhĩ, tuy nhiên điều kì lạ là: bài hát của thầy về
cơ bản cũng chẳng có giai điệu gì, mà chủ yếu là hét, hoàn toàn ở những âm
rất cao.
Không có trầm bổng gì hết.
Thầy hát xong, khuôn mặt vẫn rất hồng hào. Dư Hoài cầm đầu cổ vũ rất
náo nhiệt, sau đó vẻ rất ngây thơ hỏi thầy: “Thưa thầy, thầy đang ngâm thơ
ạ?”
No. 32
Trong lớp tôi quen một bạn nữ, tên là Giản Đơn. Quá trình quen biết cũng
rất đơn giản.
Lúc ấy, cô ấy loạng choạng như sắp ngất, tôi vội vàng chạy đến đỡ lấy cô
ấy, rồi tự nguyện đi lấy nước, lấy quạt, dầu cao (những thứ này đều là do
ông bà tôi nhét vào cặp của tôi, cuối cùng cũng cần dùng đến) giúp cô ấy.
Cô ấy bối rối tỏ vẻ là đã đỡ rồi, tốt lắm tốt lắm, đúng là đã khỏi rồi!
Tôi cảm giác hình như cô ấy không hề cảm kích tôi chút nào cả.