dù phúc hay họa đều có thể sát cánh bên anh, nếu như có thể ở được bên
cạnh anh, cô không còn sợ điều gì cả....
Vào lúc Hạ Tử Du đang miên man suy nghĩ, bỗng có tiếng bước chân
trầm ổn đang đi tới phòng ăn.
Dì Trần ngước mắt lên nhìn người đang đi tới, vui mừng lên tiếng
chào, "Cậu chủ!"
Liễu Nhiên phản ứng cực nhanh leo xuống ghế dựa, vọt tới trước mặt
ba của mình gọi, "Ba...."
Đàm Dịch Khiêm bế Liễu Nhiên lên hôn con gái một cái.
Hạ Tử Du cũng giật mình ngước mắt lên nhìn Đàm Dịch Khiêm, nói
thật, ngay lúc này cô rất kinh ngạc vì tối nay anh trở về.
Đàm Dịch Khiêm không nhìn tới Hạ Tử Du, anh ôm Liễu Nhiên ngồi
xuống ở đối diện với cô.
Hạ Tử Du rũ hàng lông mi dài xuống, giận dỗi cũng không thèm nhìn
anh.
Quan hệ giữa Đàm Dịch Khiêm và Hạ Tử Du hình như có vẻ càng
thêm căng thẳng, nhưng bầu không khí dùng cơm tối nay so với tối hôm
qua thì có vẻ tốt hơn nhiều.
Không phải là do Đàm Dịch Khiêm và Hạ Tử Du nói chuyện lại với
nhau, mà tâm tình Đàm Dịch Khiêm tốt là vì sự có mặt của Liễu Nhiên, cô
bé liến thoắng nói đủ thứ chuyện với Đàm Dịch Khiêm.
Hạ Tử Du từ đầu đến cuối chỉ vùi đầu ăn cơm, nhìn thấy hai cha con ở
trước mắt cách ly cô mà trò chuyện thật là khoái trá, trong lòng cô không
hiểu sao lại cảm thấy khó chịu, sau khi nhanh chóng giải quyết xong bữa ăn