tối, cô lập tức đứng dậy, nhỏ giọng nói với dì Trần, "Tôi hơi mệt muốn lên
lầu nghỉ trước .... . Dì Trần, buổi tối làm phiền dì dỗ Ngôn Ngôn ngủ giúp
tôi."
Dì Trần gật đầu, "Dạ."
Liễu Nhiên đang ngoảnh mặt lại cùng ba cô bé nói chuyện, cho nên
không có nhìn thấy mẹ mình đã bỏ đi.
Lúc xoay người Hạ Tử Du vểnh môi lên, trong lòng vô cùng căm giận,
anh dựa vào cái gì mà có thể dễ dàng thân mật với đứa con gái mà cô đã
mang thai mười tháng sinh ra như vậy chứ? Đồ.... Đồ.... Đồ ghê tởm! !
-
Trở lại phòng ngủ, Hạ Tử Du ủ rũ ngồi xuống giường.
Nhớ tới sự thản nhiên của Đàm Dịch Khiêm lúc cô rời đi, Hạ Tử Du
cắn nhẹ môi tựa vào đầu giường.
Tối hôm qua cô có thể cảm giác rất rõ lúc anh dùng cơm thỉnh thoảng
cũng có nhìn tới cô, mà tối nay tâm tình anh lại rất tốt nhưng một cái liếc
mắt cũng không nhìn về phía cô....
Cô cũng không hiểu tại sao nữa, biết rõ ràng bây giờ mình vẫn chưa có
cơ sở để sau này nên quyết định như thế nào, nhưng nhìn thấy dáng vẻ anh
vì tức giận mà không thèm để ý đến cô, cô lại cảm thấy rất khó chịu.
"Ba, tối nay ba có kể chuyện xưa cho con nghe nữa không?"
Ngoài cửa vang lên giọng nói non nớt của Liễu Nhiên khiến Hạ Tử Du
dựng tai lên nghe.
"Ừ, ba sẽ dỗ con ngủ rồi mới đi...."