Ngụ ý của anh, dường như có lẽ anh cũng đoán được phản ứng của
mọi người dành cho cô như thế, Hạ Tử Du vội vàng hỏi, “Sao có thể thế
chứ?”
Đàm Dịch Khiêm âu yếm hôn lên gò má Hạ Tử Du, “Lúc trước Liễu
Nhiên ngã bệnh, lại thêm chuyện của Kim Trạch Húc, anh không xử lý tốt
chuyện gia đình thay em… Bây giờ anh đã có rất nhiều thời gian để cùng
sống với nhau hạnh phúc hết nửa đời sau, tất nhiên anh phải đảm bảo cho
em sau này trong thế giới của anh sẽ thật vui vẻ.”
Hạ Tử Du đưa tay chống lên lồng ngực Đàm Dịch Khiêm, nghiêm túc
nói, “Nè, anh đừng có nhân cơ hội này mà ăn vạ, em nói muốn ở bên anh
suốt đời khi nào chứ?”
Đàm Dịch Khiêm gỡ bàn tay Hạ Tử Du ra, ôm Hạ Tử Du vào trong
ngực, tròng mắt đen híp lại, “Nói vậy là em tính dẫn theo con của anh rồi đi
lấy người khác?”
Hạ Tử Du quật cường nói, "Cái này rất khó nói."
Đàm Dịch Khiêm ra vẻ thỏa hiệp nói, “OK, nếu trên thế giới này có
người dám cưới em, anh sẽ buông tay để em đi.”
Hạ Tử Du tức giận, "Anh cho là bây giờ ngoài anh ra không ai thèm
lấy em sao?”
Đàm Dịch Khiêm nhìn dáng vẻ tức giận của Hạ Tử Du cười nói,
“Không phải không ai thèm lấy, mà là bây giờ em đã bị dán cái mác “người
phụ nữ của Đàm Dịch Khiêm”, đời này em ngoại trừ gả cho anh, thử hỏi
còn ai dám cưới em?”
Hạ Tử Du lầm bầm, “Cái đồ cuồng vọng ngạo mạn!”