Bà Hạ nói với giọng nghẹ ngào, "Mẹ không nỡ...."
Hạ Tử Du nhẹ nhàng lau nước mắt xung quanh khóe mắt cho bà Hạ,
cười trêu ghẹo bà, "Làm gì có người lớn nào thích khóc như mẹ.... Ngày
mai mẹ không được khóc trong hôn lễ đâu, nếu không con cũng khóc theo
đó. Đến lúc đó lớp trang điểm cô dâu sẽ khiến con biến thành vai mặt hoa
mất...." (vmh = trong tuồng hát thời xưa)
Bà Hạ bị lời nói của Hạ Tử Du chọc cười, "Đồ ngốc, ngày mai mẹ
không khóc, mẹ quá mừng thôi...."
"Dạ." Hạ Tử Du ôm lấy bà, hốc mắt cũng ửng đỏ lên.
-
Mặc váy cưới ngồi trước gương, Hạ Tử Du đang dùng điện thoại di
động chụp lại dáng vẻ hạnh phúc của cô vào lúc này.
Ba ngày nay cô không được gặp Đàm Dịch Khiêm, cũng không được
nghe giọng nói của Đàm Dịch Khiêm. Cô rất nhớ anh, mặc dù biết rõ ngày
mai họ sẽ gặp nhau, cô vẫn không kiềm chế được mà xúc động nhớ đến
anh....
Vì vậy, cô gửi tấm hình vừa mới chụp được vào di động anh, hơn nữa
con ghi thêm một hàng chữ bên dưới tấm hình —— Ông xã, em có đẹp
không?
Đây là lần đầu tiên cô xưng hô thân mật với anh như vậy, sau khi gửi
xong, cô lại hơi xấu hổ đỏ mặt.
Có lẽ bởi vì căng thẳng, rõ ràng ngày mai mới là hôn lễ nhưng lúc này
trái tim của cô lại vào đập thình thịch. Cảm giác này rất như thể sắp có
chuyện lớn xảy ra....