ĐỒ KHỐN! SAO ĐỂ TÔI NHỚ CẬU- - Trang 1191

Trâm Anh không ngờ con mình lại hiểu chuyện được như vậy. Chị ôm

con vào lòng.

- Uhm, mẹ nhớ ba lắm con à!

- Vậy mẹ đi gặp ba đi.

- … Ba ở xa lắm, sau này mẹ sẽ đến gặp ba sau.

- Xa là ở đâu hả mẹ?

- Phía bên kia vườn Địa Đàng.

- Ở đó đẹp không mẹ?

- Đẹp! Đẹp lắm con à.

- Vậy khi nào mẹ đi nhớ cho con theo với nha!?

- Ngốc quá, bây giờ trễ rồi, để mẹ đưa con về nghe.

- Dạ!

- Hai mẹ con đến sớm thế. _ Trâm Anh vừa nắm tay nhóc dắt đi thì Quốc

vừa tới.

- Anh!

- Uhm, em đến lâu chưa?

- Cũng được một lúc rồi anh.

- Con chào chú! _ nhóc khoanh tay lễ phép.

- Uhm, chú chào con. Gặp bố có vui không con? _ Quốc ngồi xuống hỏi

nhóc.