ĐỒ KHỐN! SAO ĐỂ TÔI NHỚ CẬU- - Trang 176

-Nhưng tôi đã nấu cơm rồi. _ cô hớn hở chạy lại mở nồi cơm đã cắm.

Nhưng… than ôi

Cơm …

… cô chưa bật nấu

Thấy cô cứ mở xoong cơm rồi đứng bất động, cậu bèn đến xem.

Cậu ngửa cổ lên trời hận trời vô đối

-Phù… vậy cô biết làm cái gì hả?

-Bánh! _ cô thản nhiên đáp lại.

-Hớ… nực cười, cơm nấu chưa xong mà đòi làm bánh cơ đấy? _ cậu

không còn lời diễn tả nào để nói với cô.

-Vậy cậu giỏi thì thử nấu đi tôi xem nào, làm như nấu ăn dễ lắm không

bằng.

-Tôi thương nội quá! Chắc giờ này nội đang chép miệng xỉa tăm không

quá.

-Tại sao?

-Còn phải hỏi, thì ăn phở ngó của các bệnh nhân giường bên no luôn chứ

sao.

-Ờ thì…

-Nhà còn mì không?

-Còn, làm gì?