ĐỒ KHỐN! SAO ĐỂ TÔI NHỚ CẬU- - Trang 296

- Hừ cái con người kia… hừ hừ… được lắm… hừ _ cậu rít qua kẽ răng,

rên lên tức giận.

Từ phía sau cậu nhìn theo hai người đang đùa giỡn thân thiết với nhau

tức muốn xặc máu ứ chịu được.

- Hay lắm! _ cậu mấm môi muốn bật máu. – Không chờ ta đi học mà lại

đi với lão ấy, thật là… đáng ghét quá đi mà.

“Vù” _ cậu tức điên, đạp xe với tốc độ hỏa tiễn vụt qua mặt cô và Quốc.

- Bảo! Bảo! Bảo! _ cô thấy cậu liền gọi lại.

“Kíttttt”_ cậu thắng gấp.

Đang tức điên nhưng cậu không thể kìm lòng được khi nghe cô gọi tên

mình. Cậu không giám để lộ cảm xúc “ lâng lâng” vìdòng máu dâng trào
nên cố nặn một nụ cười đẹppppp nhất duyênnnnn nhất ra trưng.

- Hè… gọi tôi hả?

- Chứ còn ai vào đây, làm gì mà lủi như cút vậy? Đạp gì mà lá bụi tung

lên hết nek. _ cô hất mặt xuống đường.

- Chào cậu! _ vừa lúc đó Quốc và cô dừng lại nơi cậu. Quốc nở nụ cười

chào hỏi.

- Không giám, chào anh! _ cậu thái độ.

- Cái cậu này nói gì kì vậy. _ cô khẽ nhíu mày. – Anh trai tôi đấy, ngoan

ngoãn lễ phép đê!

*Còn bênh vực lão nữa chứ! Hứ… * _ cậu rủa thầm.