ĐỒ KHỐN! SAO ĐỂ TÔI NHỚ CẬU- - Trang 822

Sau một hồi hì hụi với căn phòng, lưng áo đã thấm ướt, mồ hôi nhễ nhại

thì căn phòng cũng tạm được gọi là gọn gàng.

- Hây yaaa…

- Phù!…

Cả bốn người lần lượt ngồi phịch xuống nền nhà, thở phào nhẹ nhõm và

cùng nhìn lại thành quả sau buổi trời cần mẫn.

- Cuối cùng cũng xong, haizzz… _ Kì Lâm xoa bóp vai và cánh tay mình.

- Chưa xong đâu em gái ạ! _ hắn đáp một câu xanh lè.

Cả ba người còn lại đều tròn xoe mắt nhìn hắn – ánh mắt hình nửa tên

lửa, nửa súng trường.

- Hậy… _ hắn chống tay xuống để lấy đà đứng dậy.

Đứng dậy trước mặt song Lâm và cô, hắn tiếp:

- Tiếp tục công việc cho hoàn thành chứ nhỉ?

“Chớp chớp” _ song Lâm và cô đều trao ánh mắt “thân tình” đến hắn.

- Sao vậy? _ hắn hỏi.

“Chớp chớp”

- Thôi mà, anh biết mà! Anh biết anh ẹp gioai rầu, đừng nhìn anh, anh

thẹn bây giờ. Các em nhìn nhiều quá mất zin anh rồi sao?

- Ực… sặc… Thôi, xuống đi bác! Bác bay cao quá kẻo gặp đường dây

cao thế là dính chùm trên đó như chơi à. _ Hoàng Lâm đứng dậy, vỗ vai