ĐỒ KHỐN! SAO ĐỂ TÔI NHỚ CẬU- - Trang 87

-Chưa phân thắng bại mà, mới hết một hiệp đừng vội đắc thắng.

-Được tôi chơi, để xem cậu kiêu ngạo được tới đâu? (không biết giờ ai

đang kiêu nữa ah)

-Vậy hai đứa chơi đi, nội với ngoại về trước nghen! Đói quá rồi. _ nội

nói.

-Ừ cũng 8h rồi đấy, hai đứa chơi lẹ rồi về ăn sáng nha! _ ngoại dặn.

Song cả hai cụ cùng ra về. đợi hai cụ đi khuất cô nói:

-Tiếp chứ?

-Khoan. _ cậu chặn lại.

-Gì nữa đây? Hay là đổi ý? _ cô hất mặt về phía cậu.

-Để trận đấu gay hơn tôi có một điều kiện.

-Hềhề… sợ thua nên ra điều kiện để lỡ thua còn cứu thân sao? _ cô lên

giọng.

-Đừng nghĩ mình cái gì cũng nhất.

-Sao tôi nghe câu này quen quen vậy ta? Hình như nãy tôi có nghe ruồi

muỗi ở đâu vo ve rồi mà tôi thấy có gì sảy ra đâu.

-Ruồi muỗi vo ve với nhau mà cô cũng nghe thấy thì cô cũng đâu phải

hạng xoàng. Hik… _ cậu đá đểu cô.

-Cậu… hik, cũng giỏi mồm mép gớm! OK! Điều kiện gì?

-Nếu ai thua thì từ nay người thắng có chọc phá như thế nào cũng không

được trả đũa, ok?