ĐÓA SEN BÊN HỒ TẢ VỌNG - Trang 432

- Tại sao?

- Ngoan, đừng hỏi nữa. Sau này ta sẽ nói với nàng. – Giọng của Trịnh

Khải dịu dàng.

Tôi không hỏi nữa, đành im lặng ngồi bên, thỉnh thoảng lại thở dài.

Trịnh Khải quay qua vuốt tóc tôi rồi nói:

- Nàng cũng bớt tùy tiện đi, đừng bày trò nữa, chỉ cần ở yên trong nhà là

được.

- Thiếp không có tùy tiện. – Tôi bĩu môi phản bác lại.

Trịnh Khải khẽ cười rồi xoa xoa má tôi:

- Ngoan. Ta phải đi có việc rồi.

--------