ĐOÀN TÀU THỦY TINH - Trang 372

Thấy bọn chúng đi ra khỏi con hẻm rồi, bác tài taxi nhát gan tốt bụng

do dự chốc lát, mở cửa xuống xe.

Trong con hẻm nhỏ, người đàn ông máu me đầy mặt vịn góc tường, cố

gắng bò dậy từ dưới đất.

Bác tài đỡ anh, "Chàng trai, vẫn ổn chứ, đi nào, dẫn cậu đến bệnh

viện..."

Hà Chí Bân đứng lên một cách cứng ngắc, từ từ giơ tay, lau máu trên

mặt. Hất cánh tay bên cạnh, anh vấp ngã rồi đi về phía trước.

"Này! Đi đâu vậy?"

Chẳng ngó ngàng gì tiếng gọi sau lưng, người đàn ông dùng một tay

bịt vết thương trên đầu, vô thức từ từ đi về phía trước.

Máu chảy từng giọt xuống gò má, cả người Hà Chí Bân tê liệt, tầm

nhìn mơ hồ, không thấy rõ gì cả.

Trong đầu vô cùng hỗn loạn, chỉ có một vệt sáng lờ mờ, mờ nhạt phủ

trong bóng tối.

Đầu phố vắng lặng vào mùa đông, anh không dừng bước, đi về phía

vệt sáng ấy.

Liên Kết Chia Sẽ

** Đây là liên kết chia sẻ bới cộng đồng người dùng, chúng tôi không chịu trách nhiệm gì về nội dung của các thông tin này. Nếu có liên kết nào không phù hợp xin hãy báo cho admin.