ĐỘI CẤN KHỞI NGHĨA - Trang 101

huyện, thầy thông, thầy ký... Đối với ai cô chỉ giả nhời một câu bất di bất
dịch:

- Em còn ít tuổi chưa biết nghĩ đến gia đình.

Nhiều lúc cụ chánh thân sinh ra cô, đã phải tức minh gắt:

- Mày không lấy chồng liệu ở nhà với bố mẹ mãi được không?

Cô khóc đáp:

- Chồng con là cái nợ nần, con chỉ muốn ở nhà hầu hạ thầy u.

Cụ quắc mắt nói:

- Tao không cần mày phải hầu tao. Bước đi cho rảnh mắt.

- Ở đời kiếm được một người chồng vừa ý mình thật là khó. Cho nên con

đành chịu ở vậy.

Cụ bà chiều con cố khuyên cụ ông:

- Thôi để tôi dỗ nó vậy.

Cụ càng tức:

- Thầy thông, thầy ký mà nó cũng chê thì không biết nó lấy người như

thế nào?

Cô đáp lại:

- Những hạng người ấy chỉ là bọ cơm lấy làm gì cho khổ.

- Ái chà! Nó muốn lấy chồng quan chắc! Thôi con ơi! Bồ dục chẳng đến

bàn thứ tám đâu con ạ.

Cô thản nhiên nói:

- Những hạng ấy, con càng không thèm nốt.

Cụ ông mỉa mai tiếp:

- Hay lấy vua vậy.