ĐÔI MẮT NGƯỜI XƯA - Trang 351

Cô Lành nói:

- Liệu có xin vô được không, chớ em nghe nói nhà thương Chợ Rẫy

khó vô lắm.

Hiền cất giọng lo ngại:

- Tôi cũng chưa đến đó lần nào cô à. Nhưng... người ta sao mình vậy

chớ. Không lẽ bệnh cháu nặng mà họ để cháu chết ở ngoài đường sao?

Bà Hai rầy nàng:

- Ậy! Đừng nói vậy không nên.

Bà Hai tánh hay kiêng kỵ, nên nghe Hiền nói lỡ lời thì suýt xoa mãi:

- Ăn nói phải giữ lời. Các cô bây giờ sao muốn nói gì thì nói hà.

Hiền cúi xuống ôm con như ngầm nhìn nhận sự vô ý của mình.

Bà Hai bảo Lành:

- Thôi, về lo cơm cho chị Hiền mầy ăn, rồi hẳn đi. Hiền nghe giọng

nói dịu dàng cửa bà mà nhớ đến những lời khuyên dạy của mẹ ở những
ngày xa xưa.