ĐÔI MẮT NGƯỜI XƯA - Trang 382

Ông Thiện kêu lên:

- Ủa, sao vợ con lại...

Vũ đáp nhanh:

- Mộng Ngọc chưa nói hết ý, khiến ba nghĩ lầm.

Ông Thiện nín lặng một lúc rồi hỏi:

- Vậy ý con ra sao?

Vũ biết mình nói ra câu nầy, dù không có ai ở gần, ông Thiện cũng

sửng sốt mở to mắt, nhìn vào khoảng không. Chàng từ từ cất tiếng:

- Con đang dự tính với một số đồng nghiệp lập một bệnh viện cho

bệnh nhân nghèo ba à.

Đúng như Vũ dự đoán, ông Thiện ngơ ngác:

- Bệnh nhân nghèo? Nghĩa là sao?

- Nghĩa là chúng con sẽ trị bệnh miễn phí, hoặc có nhận tiền thì với

một giá thật ít, dùng để mua thuốc men vậy thôi.

Ông Thiện hỏi tới:

- Rồi tiền đâu xây cất, tiền đâu mướn thêm bác sĩ, y tá, công nhân?

- Dạ chúng con định kêu gọi các nhà hảo tâm trong nước và sự góp

công góp sức của toàn thể giới y khoa.

- Vậy con định lấy bệnh viện của mình làm nơi...

Biết ông Thiện hiểu lầm, Vũ chận lời ngay: