ĐÔI MẮT NGƯỜI XƯA - Trang 435

- Ba xem anh ấy là người tốt hay xấu? Có xứng đáng cho con giao

thiệp không?

Vũ đáp nhỏ:

- Sao đến bây giờ con mới hỏi ba?

Ngọc Dung ấp úng:

- Thưa ba, vì đến bây giờ chuyện ấy mới quan trọng đối với con.

Vũ lặng thinh và ngầm hiểu nỗi lòng của con gái. Chắc là "cô" đã vừa

ý "cậu" lắm rồi!? Chàng thấy bối rối trước một chuyện hết sức hệ trọng. Nó
quyết định cả tương lai của Ngọc Dung. Chàng khẽ hỏi:

- Dung! Con hỏi thiệt ư?

Ngọc Dung không đáp chỉ gật đầu. Vũ nói:

- Thế thì con phải để cho ba suy nghĩ đã. Kìa, mẹ con đã có ý đợi cha

con mình. Thôi vào đi rồi ba sẽ trả lời sau.

Ngọc Dung gật đầu bước theo cha. Nàng còn nói thêm:

- Hôm nay, ba đừng quá nghiêm với anh Trân nghen ba.

Vũ cười đáp:

- Con không phải lo.

Hai cha con vừa vào trong nhà thì Trân đã đứng lên chắp tay xá Vũ:

- Dạ, thưa bác.

Vũ cười nói: