ĐÔI MẮT NGƯỜI XƯA - Trang 456

- Chuyên trị lao thì cha nào cũng không thoát!

Trọng cười:

- Có vậy người đời mới bảo bác sĩ có lương tâm nghề nghiệp chớ?

Vũ gật đầu:

- Anh Huyến tận tụy với nghề, xứng đáng với danh dự đó. Nhưng còn

trẻ mà lao đến thời kỳ thứ hai, cũng phiền thật.

- Lần nầy, tôi định khuyên anh ấy tạm nghỉ ít lâu.

- Như thế thì anh nên gọi người thế Huyến, chớ không lẽ kiêm luôn

hai việc.

Trọng cười:

- Định lên phòng cho ông "Giám đốc” hay đấy, may mà gặp ở đây.

Vũ lộ vẻ suy nghĩ:

- Bây giờ mà tìm một người thế Huyến cũng không dễ gì, với điều

kiện bệnh viện của chúng ta.

Trọng nói:

- Không sao đâu! Anh cứ để tôi thế Huyến. Dãy phòng cũ tôi giao lại

cho anh. Tôi sang dãy bệnh lao.

Vũ đáp:

- Tạm thời như vậy cũng được.

Trọng nói: