ĐÔI MẮT NGƯỜI XƯA - Trang 521

- Mấy năm nay, Trân có còn đến chơi với bà không?

- Hắn mà dám vác mặt đến đây nữa sao?!

Vũ muốn đi thẳng vào câu chuyện nên giả bộ hỏi Phiên:

- Trân nào cậu? Phải kỹ sư Trân không?

Bà chủ cướp lời Phiên:

- Trân đó đa... Ở Sài Gòn nầy, có tay đó là đáng gờm hơn hết.

Vũ gật đầu nói:

- Kỹ sư Trân thì tôi có quen, nhưng хеш chừng cũng nhã nhặn, bặt

thiệp lắm mà...

Bà chủ tiệm bĩu môi:

- Thôi đi ông ơi! Ông coi chừng lầm chết đó...

Rồi bà ta nói nhỏ, cốt ý để cho Ngọc Dung khỏi nghe thấy:

- Nhứt là ông có cô con gái đẹp thế kia thì đừng nên cho giao thiệp với

Trân.

Vũ làm ra bộ sửng sốt:

- Vậy sao? Mà cậu ta làm gì?

- Một tên "sở khanh" trí thức. Sài Gòn nầy họ lầm nó nhiều rồi.

Phiên cười nói:

- “Sở khanh” thì đủ rồi, bà còn thêm chữ "trí thức” làm gì cho rắc rối.