ĐÔI MẮT NGƯỜI XƯA - Trang 529

Ngọc Dung ngập ngừng:

- Dạ... con đến mượn bài gấp, má à. Con quên...

Mộng Ngọc gật đầu:

- Ờ! Thôi con đi đi, nhớ mau về nhé. Mà xe ba con đi rồi, lấy gì đi?

- Dạ, con di tắc xi.

Nói xong. Ngọc Dung chào mẹ rồi ra cổng, hấp tấp gọi xe. Mộng

Ngọc nhìn theo con, song không chú ý tới vẻ khác thường của Ngọc Dung.

Đến 12 giờ hớn, Vũ về rồi mà Ngọc Dung vẫn chưa về. Mộng Ngọc

mới lo ngại bảo chàng:

- Sao đến giờ nầy con Dung chưa về kìa...

Vũ ngạc nhiên:

- Mình nói gì vậy? Chính anh đưa nó về đây mà.

- Nó nằm nhà một chút rồi xin phép em đến nhà bạn mượn bài.

Vũ thoáng nét nghi ngờ:

- Ngọc Dung đi hồi nào?

- Dạ, hồi 11 giờ mấy gì đó... Đã hớn một tiếng đồng hồ rồi.

- Lạ không? Em có biểu nó về ăn cơm không?

Mộng Ngọc gật đầu:

- Có anh à! Xem chừng nó vội vã lắm.