ĐỢI MƯA TẠNH - Trang 335

Chẳng biết vì sao mà cô lại cảm thấy khó thở. Vì vậy cô đẩy Thiệu Vân

Khê ra, rồi đi ra ngoài:

– Tớ không nhảy nữa.

Thiệu Vân Khê đuổi theo cô:

– Sao thế? Ghen với An Lộ à?

– Tất nhiên là không.

Cô chỉ thấy khó chịu vì Thẩm Lạc có khuynh hướng vi phạm thỏa thuận

thôi.

Thiệu Vân Khê cười:

– Sao tớ lại thấy vậy nhỉ?

Bắc Vũ quay lại nhìn anh ta:

– Sao tớ lại thấy cậu đang cười trên nỗi đau của người khác thế?

Thiệu Vân Khê lập tức nghiêm mặt:

– Không có đâu. Nhưng nếu cậu thất tình thật, thì tớ sẽ giúp cậu vượt

qua gian khổ.

– Sao cậu không bay lên trời luôn đi? Tớ quen cậu à? Đừng đi theo tớ

nữa.

Thiệu Vân Khê đành đứng im ở đó.