DU LONG TÙY NGUYỆT - Trang 1016

gần đây không ở bên mình, nhớ phụ thân, buồn bã cô đơn, Công Tôn nhất
định sẽ rút bớt thời gian.”

“Bất quá…” Bạch Ngọc Đường nói, “Cách này hay thì hay… Nhưng

Công Tôn là thần y, không dễ gạt nha?”

“Ai.” Triệu Phổ khoát khoát tay, nói, “Cứ theo cách này đi, tiểu hài tử

nói khó chịu, ai biết là bệnh gì? Nói không chừng là tâm bệnh!”

Bạch Ngọc Đường suy nghĩ một chút, cũng không phải hoàn toàn không

có lý.

“Vậy cứ làm thế đi!” Triệu Phổ kéo Tiểu Tứ Tử qua nói “Tiểu Tứ Tử.”

“Dạ?” Tiểu Tứ Tử ngước mắt nhìn Triệu Phổ, Thạch Đầu cũng ngước

mắt nhìn Triệu Phổ.

Triệu Phổ chăm chú nói, “Ngươi phải giả bệnh!”

“Giả bệnh?” Tiểu Tứ Tử nghiêng đầu, Thạch Đầu cũng nghiêng đầu.

“Chính là giả vờ bệnh sắp chết, để phụ thân ngươi phải thật lo lắng thật

lo lắng.”

Tiểu Tứ Tử mở to hai mắt, Thạch Đầu cũng mở to hai mắt.

Triệu Phổ xách Thạch Đầu ném qua một bên, “Ngươi đừng phối hợp

được không hả!”

Triển Chiêu nhanh chóng đón được Thạch Đầu, Thạch Đầu bất mãn chi

chi hai tiếng biểu thị kháng nghị, Triển Chiêu xoa xoa bụng nó, Thạch Đầu
lại bắt đầu mỹ mãn rên hừ hừ, còn ngửa mặt lên trời nằm trong lòng Triển
Chiêu ném cho hắn một cái nhìn quyến rũ, đuôi vẫy vẫy.