“Vậy… Vì sao không chịu thu nhận ta?” Tiêu Lương có chút bối rối,
ngồi xuống bên cạnh Công Tôn, nói, “Ta rất muốn học công phu a, có thể
lợi hại như Vương gia thì tốt rồi, như vậy có thể giết địch cứu người.”
“Cái gì?” Công Tôn ngước mắt nhìn nó, hỏi, “Ngươi nói giết địch cứu
người?”
“Vâng.” Tiêu Lương gật đầu, có chút không rõ vì sao Công Tôn lại kích
động như vậy.
“Nói cách khác, theo ý của ngươi, giết địch và cứu người đều quan trọng
như nhau?” Công Tôn hỏi.
“Hmm… Là vậy a, không phải vì cứu người thì giết địch làm gì?” Tiêu
Lương trả lời.
Công Tôn mỉm cười, hỏi, “Vậy… Báo thù thì sao? Ngươi còn nghĩ, trên
thế giới này báo thù là chuyện quan trọng hơn tất cả không?”
Tiêu Lương suy nghĩ một chút, trả lời, “Báo thù đối với ta rất là quan
trọng, những người ta quan tâm nhất bị hại chết, ta làm sao có thể không
hận… Đương nhiên, ta cũng sẽ không lạm sát người vô tội, chỉ là, nếu Liêu
quốc xâm phạm Đại Tống ta, chúng ta đây có thể nào lại không giết sạch
bọn chúng? Ta vẫn nhớ kỹ tướng mạo của những người Liêu đã giết cha
nương ta, sau này nếu để ta chạm mặt, ta tất nhiên phải giết chết bọn
chúng.”
Công Tôn gật đầu.
“Còn có…” Tiêu Lương đột nhiên lầm bầm một câu.
“Còn có cái gì?” Công Tôn hiếu kỳ hỏi.