DU LONG TÙY NGUYỆT - Trang 1175

Tất cả mọi người có chút không nói gì, mặc dù đầy bụng hồ nghi, nhưng

cũng chỉ phải chờ xem, mọi người tiếp tục thương lượng chuyện đánh lên
núi, rồi đợi buổi tối mau đến.

.

Khi mặt trời xuống núi, Công Tôn tại phía sau quân doanh tìm được

Tiểu Tứ Tử, Tiêu Lương và Thạch Đầu đã lăn lộn thành tiểu tượng đất.

“Sao lại thành như vậy hả?” Công Tôn dở khóc dở cười, nắm chặt Tiểu

Tứ Tử nhìn nhìn, nói, “Tiểu Tứ Tử biến thành em bé bẩn rồi.”

Tiểu Tứ Tử cũng chơi đùa rất vui vẻ, bé và Tiêu Lương chơi xúc cúc cả

buổi, sau đó các tướng sĩ trong quân doanh thấy bọn nhỏ chơi vui, liền ra đá
cho bọn nó xem, có vài người cước pháp tốt, làm thật nhiều động tác kiểu
cách đẹp mắt, Tiểu Tứ Tử và Tiêu Lương nhìn đến hoa cả mắt, bèn đi tìm
một chỗ luyện tập.

Chỉ là khi luyện xúc cúc, đặc biệt muốn tập đá những động tác đẹp, khó

tránh bị té ngã, Tiêu Lương sợ Tiểu Tứ Tử té bị thương bèn tìm một cái hố
to, bên trong đều là cát và bùn mềm mại, tuy rằng bẩn, nhưng ít nhất ngã
không đau.

Công Tôn một tay nắm Tiểu Tứ Tử, một tay xách Thạch Đầu, một bên

chờ Tiêu Lương đuổi kịp, đưa vào trong phòng, bảo người mang nước nóng
tới.

Công Tôn nhìn ba thùng gỗ trước mắt, liếc qua ba tiểu gia hỏa.

Thạch Đầu sợ tắm nhất, xoay người muốn trốn, may mà Công Tôn sớm

có chuẩn bị, đóng chặt cửa, nắm đuôi Thạch Đầu kéo nó trở về, ấn vào
trong thùng nước.