DU LONG TÙY NGUYỆT - Trang 1330

“Một quỷ quỷ mặc bạch y, hô một cái liền bay vèo qua.” Tiểu Tứ Tử

nói.

Tất cả mọi người có chút khó hiểu, Bạch Ngọc Đường nhìn nhìn Triển

Chiêu, Triển Chiêu nhìn nhìn Triệu Phổ, Triệu Phổ nhìn Tử Ảnh và Giả
Ảnh đang ngồi dựa vào cửa, tất cả mọi người lắc đầu —— Không phát hiện
a.

Võ lâm Trung Nguyên này, phỏng chừng cũng không mấy người có khả

năng ẩn nấp được những người đang ngồi đây, bay tới thổi lui ngoài cửa mà
không ai phát hiện.

Triệu Phổ cúi đầu nhìn Tiểu Tứ Tử, hỏi, “Tiểu Tứ Tử, nhìn lầm rồi phải

không?”

Tiểu Tứ Tử hơi dẩu mỏ, sờ sờ đầu, “Nhìn lầm rồi sao? Rõ ràng Tiểu Tứ

Tử thấy có một màu trắng bay qua…”

Công Tôn cảm thấy có chút kỳ quái, Tiểu Tứ Tử tuyệt đối sẽ không nói

dối, nói cách khác, hoặc là nhìn lầm, hoặc là, thật sự có vật gì đó bay qua.

Trong lòng mọi người cũng đều nghĩ như vậy, nếu là người bay qua,

không có khả năng không bị phát hiện, nói cách khác… Nếu như thật sự có
gì đó bay qua, vậy không phải là người?

“Khụ khụ.” Bàng Cát cảm thấy nổi da gà, nói, “Đừng nghĩ nữa, ăn ăn.”

Tất cả mọi người không nói, cúi đầu ăn.

Tiểu Tứ Tử thỉnh thoảng lại liếc mắt nhìn ra ngoài một cái, còn có chút

mê muội, vừa nãy bé thấy rõ ràng mà.

Công Tôn thấy bé vẻ mặt mờ mịt, liền đút thức ăn vào miệng bé, Tiểu

Tứ Tử ăn hai miếng, bèn đem chuyện ban nãy vứt sau đầu.