Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường cúi đầu nhìn Tiểu Tứ Tử, chỉ thấy
Tiểu Tứ Tử ôm Thạch Đầu vuốt ve, nói thầm trong miệng, “Ngày mai, phụ
thân có thể cùng Cửu Cửu thành thân rồi.”
“A…” Triển Chiêu hít sâu một hơi, hỏi, “Như vậy không tốt a.”
“Ta thấy rất tốt đó chứ.” Bạch Ngọc Đường nói, “Dù sao có Bao đại
nhân ở đây, Công Tôn không thích, cứ để Bao đại nhân đem Triệu Phổ đi
chém là xong.”
Triển Chiêu có chút bất đắc dĩ, hai người suy nghĩ một chút, đều đứng
dậy đi tới bên tường, lắng nghe động tĩnh sát vách.
.
Bên kia, Bàng Cát dán sát lỗ tai bên tường, nói, “Ai, lão Bao, lấy cho
một cái chén!”
.
Triệu Phổ nhìn Công Tôn đang híp mắt ngó mình chằm chằm, hỏi, “Thư
ngốc? Ngươi muốn làm gì?”
“Hì hì.” Công Tôn đi lên phía trước, nắm áo Triệu Phổ, nói, “Lưu manh
ngươi!”
“A…”
Triệu Phổ chợt nghe sát vách có một tiếng hít không khí đồng loạt
truyền đến, bất đắc dĩ thở dài, sao mà đồng thanh vậy a?