nũng với mình, Công Tôn nói vài câu nó sẽ nghe ngay.
Nhưng ngoài dự liệu của Triệu Phổ, Công Tôn không hề ngăn cản,
ngược lại, nói, “Ân… có thể đi một chuyến.”
Triệu Phổ sửng sốt, tâm nói, cái gì? Ngươi muốn đi kỹ viện? Lập tức,
Triệu Phổ lang tính nổi lên, tâm nói ngươi dám liếc nhìn kỹ nữ ta trực tiếp
khiêng ngươi về làm ngươi!
Nhưng Công Tôn khoát khoát tay với hắn, giơ một ngón tay chỉ phía
trước, ý bảo Triệu Phổ nhìn!
Triệu Phổ quay đầu nhìn qua, thấy có một đội nhân mã đứng trước Bách
Hoa Lâu, có vài người bước xuống.
Người dẫn đầu chính là Hà Đức Quảng, còn có vài người… tuy rằng
mặc trang phục của người Trung Nguyên, nhưng kiểu tóc quái dị, nhìn một
cái —— Là người Phù Tang!
“Nga!” Triệu Phổ nhướng mi một cái, tâm nói đây thật đúng là cơ hội
ngàn năm nhất định phải đi thám thính một chút. Có điều… hắn lại nhìn
nhìn Tiểu Tứ Tử, Tiểu Tứ Tử theo vào kỹ viện có được không? Hơn nữa
bọn họ muốn âm thầm thám thính, để Tiểu Tứ Tử ở đâu bây giờ? Nếu như
bảo bé về cùng các ảnh vệ, vật nhỏ chắc chắn không chịu, lại nói mọi người
lạnh nhạt với bé.
Công Tôn nhìn nhìn Tiểu Tứ Tử, thấp giọng nói, “Tiểu Tứ Tử, chúng ta
chơi một trò chơi được không?”
Tiểu Tứ Tử chớp chớp mắt, bắt đầu lên tinh thần, nói, “Hảo nha, trò gì?”
“Chúng ta nhắm mắt lại, trong lúc này mặc kệ người khác nói gì cũng
không được mở, ai nhắm lâu hơn thì người đó thắng, thế nào?”