Trâu Lương nghe xong nhướng mi một cái, trả lời, “Vô phương.”
Triệu Phổ thở dài, Công Tôn lại giật mình.
Trâu Lương uống trà, không nhẹ không nặng tới một câu, “Trên dưới lập
biện!” (trên dưới đã phân rõ ràng, vì bảo tồn đặc sắc của Trâu Lương nên
không ghi dài được^^)
Công Tôn nghe xong liền cảm giác ‘đằng’ một cái máu nóng xộc lên tới
não, tâm nói Trâu Lương này không hổ là người Triệu Phổ dẫn theo, y như
hắn, chẳng chút đàng hoàng!
Vươn tay đoạt lại Tiểu Tứ Tử, Công Tôn dắt Tiểu Tứ Tử xuống lầu, đi
dạo phố.
Triệu Phổ cũng đứng dậy, vỗ vỗ vai Trâu Lương nói, “Ta theo họ đi dạo,
ngươi về một mình đi.”
Trâu Lương đột nhiên nói, “Mạnh bạo lên!”
Triệu Phổ cả kinh, tâm nói, thủ hạ của hắn sao dám trực tiếp như vậy,
bản thân Công Tôn đã không tự nhiên đến điên người, chẳng lẽ đã đến nông
nỗi ngoại trừ dùng sức mạnh cũng không còn cách nào khác rồi sao? Trên
mặt có chút khó xử, đang muốn đi lại nghe Trâu Lương nói, “Không nhanh
chút, coi chừng bị đoạt.”
Triệu Phổ lườm hắn một cái, “Đêm nay ngươi nói nhiều quá.”
Trâu Lương khẽ cười cười, chỉ chỉ Công Tôn dưới lầu, lại chỉ chỉ Triệu
Phổ, “Rất xứng đôi.” Nói xong, xoay người đi.
Triệu Phổ nghe xong trong lòng thấy rất hưởng thụ, thản nhiên cười,
nhảy xuống lầu, đuổi theo Công Tôn.
.