như xử hắn theo pháp luật, người giang hồ sẽ nghĩ triều đình qua sông chặt
cầu, sẽ không quy thuận triều đình nữa, bởi vậy không hề động hắn.”
“A…” Triệu Phổ cũng cười nhạt một tiếng, “Chủ ý này là tên quan hồ
đồ nào nghĩ ra được?”
Bao Chửng thì lại cười, “Đây là Bàng thái sư giả bộ ngớ ngẩn để gạt
người mà thôi.”
Bàng Cát gãi gãi cằm, bĩu môi, nói, “Ai, hiện tại giang hồ không phải
thái bình sao, một chính một tà đối kháng lẫn nhau, đây rõ ràng là triều đình
rất muốn… Lão Bao, ngươi lại muốn lội qua bãi nước đục này a? Thôi thôi,
chuyện đã qua lâu như vậy rồi.”
Bao Chửng khinh bỉ lườm lão, trừng mắt mắng, “Giết người đền mạng
thiếu nợ trả tiền, ngươi hiểu không a? Lưới trời tuy thưa nhưng khó thoát.”
“Được rồi được rồi!” Bàng Cát xoa tai nói, “Ta không phải đưa một kiến
nghị sao, ngươi làm chi phun vô mặt ta a?”
“Đây ngược lại cũng không tất khẳng định là chuyện xấu.” Triệu Phổ
đột nhiên nói, “Giang hồ nhân sĩ bây giờ cũng càng ngày càng nhiều, đặc
biệt nhân tài võ lâm chính phái xuất hiện lớp lớp, thường bị hạ tam môn
hãm hại, nếu như triều đình mặc kệ phe Tà Hữu Đạo mà không thu liễm, rất
có thể khiến võ lâm nhân sĩ chính phái thất vọng căm ghét. Hôm nay hình
thức thay đổi, cần một tà môn ma đạo tại Trung Nguyên làm gì? Vạn nhất
hắn cấu kết với ngoại tộc thì sao?”
“Ách, cũng đúng a!” Bàng Cát vỗ đầu, “Không nghĩ tới chuyện này!”
“Vương gia nhìn xa!” Bao Chửng vội gật đầu, không quên quay đầu lại
trêu chọc Bàng Cát, “Hơn nữa, thái sư, đây chính là vụ án phu nhân của thái
sư yêu cầu điều tra minh bạch, ngày sau làm sao ăn nói a?”