DU LONG TÙY NGUYỆT - Trang 1604

“Ân… Cửu Cửu vừa cùng các Ảnh Ảnh đi ra phía sau nói chuyện,

không biết nói cái gì nữa.”

Công Tôn gật đầu, nghĩ thầm, chắc chắn là bọn Giả Ảnh nói với Triệu

Phổ chuyện Tiết Minh kia.

Đang suy nghĩ, Tiểu Tứ Tử chọt chọt Công Tôn, “Phụ thân, ta đói.”

“Nga.” Công Tôn nhìn trái nhìn phải, phát hiện xung quanh không có ai,

phỏng chừng tất cả mọi người đang làm việc, liền nói, “Ngươi đợi một chút,
phụ thân tới trù phòng lấy cho ngươi.”

“Dạ.” Tiểu Tứ Tử gật đầu, Công Tôn liền đi, Tiểu Tứ Tử vẫn ngồi trên

bàn nhéo Thạch Đầu.

Đang chơi, chỉ thấy Thạch Đầu chi chi kêu hai tiếng, Tiểu Tứ Tử liền

thấy nó nhìn ra phía sau mình nhe răng trợn mắt, còn chưa kịp hiểu gì, chợt
cảm thấy có một vật gì đó đột nhiên từ trên phủ xuống, sau đó bốn phía tối
đen.

“Nha!” Tiểu Tứ Tử ôm Thạch Đầu nhìn trái nhìn phải, sau đó thân thể

bay lên trời, cảm giác như đang bị vác chạy đến phía trước.

Tiểu Tứ Tử hiểu được, ôm Thạch Đầu vùng vẫy, “Phụ thân!”

Hô một tiếng, chợt nghe bên ngoài truyền đến tiếng người nói, “Ai u,

tiểu tổ tông ngươi đừng kêu, mượn ngươi dùng một hồi a!”

Tiểu Tứ Tử chớp chớp mắt, thanh âm này hình như từng nghe ở nơi nào

rồi thì phải.

Công Tôn cầm chén canh trứng gà và một cái muỗng đi ra sân, chỉ thấy

Tiểu Tứ Tử không còn ở trên bàn, trên bàn lúc này là một phong thư, trong