“Ách… Hẳn là không thể nào.”
“Mau thả ra!”
Sau đó, Tiểu Tứ Tử nghe bên tai “Soạt” một tiếng, bao tải được buông
rơi, sau đó trước mắt sáng ngời, bé trước tiên nhắm mắt lại, sau đó mới ôm
Thạch Đầu mở mắt, nhìn bốn phía.
Tiểu Tứ Tử phát hiện, bên cạnh có rất nhiều người, đều vây xung quanh
cái bàn hiếu kỳ nhìn mình, còn bé thì ngồi ở giữa bàn, trước mắt có một
nam nhân niên kỷ xấp xỉ với Cửu Cửu, mặc xiêm y màu chàm, hình dạng
sao… Không có uy vũ như Cửu Cửu, không có nhã nhặn như Miêu Miêu,
không có tuấn tú như Bạch Bạch, đương nhiên càng không có dễ nhìn như
phụ thân. Người cầm bao tải bên cạnh người này chính là bạch y nhân lần
trước bị Cửu Cửu đá bay vào tửu lâu, còn có đại bàn tử đeo khuyên tai kia,
còn có thật nhiều người cả trai lẫn gái hình thù kỳ quái.
Con mắt thật to của Tiểu Tứ Tử đảo tròn, quan sát bốn phía.
Đương nhiên, những người bốn phía đang quan sát bé.
“Ai nha… Sao vương gia lại có một hài tử khả ái như thế chứ?”
“Phải a, ta còn tưởng là một con sói nhỏ, không ngờ lại là một con thỏ
nhỏ.”
“Ngươi xem nó hồng hào trắng trẻo non mềm thế này, giống như một cái
tiểu man đầu (bánh màn thầu, hình như bánh bao với màn thầu khác nhau
thì phải?)!”
“Trong lòng nó là con gì? Chuột a?”
“Chi chi!” Thạch Đầu lộ ra biểu tình hung hãn —— Ngươi mới là con
chuột!