DU LONG TÙY NGUYỆT - Trang 1605

đầu Công Tôn lộp bộp một chút.

Y bước nhanh đi tới cầm thư lên, thấy trên phong thư viết “Triệu Phổ”

—— Công Tôn cũng không cần cho phép, mở thư ra nhìn, bên trên viết
—— Miếu hoang ngoại thành, có việc thương lượng, đến thì trả oa oa lại.

“Triệu Phổ!” Công Tôn hô to lao ra.

Tiểu Tứ Tử mơ mơ màng màng bị nhét trong bao tải chạy một đường, có

chút buồn ngủ, rốt cuộc… Bao tải ngừng lại, bẻ cảm giác cái mông mình
ngồi lên cái gì đó mềm mềm, hình như là một cái đệm cói.

Lúc này, chợt nghe bên ngoài có người hỏi, “Ngươi mang cái gì về?”

Thanh âm đó Tiểu Tứ Tử chưa từng nghe qua, thanh âm lạnh băng băng.

“Ách… Vương gia một hồi phỏng chừng tới đó.” Một người trả lời.

“Có thật không?” Người nọ trong lời nói kèm theo kinh hỉ, “Hắn đồng ý

gặp ta sao?”

“Ách… Cơ bản là không chịu… Bất quá, không tới cũng phải tới.”

“Tại sao?”

“… Ta mang nhi tử hắn tới.”

“Cái gì?! Ngươi không muốn sống nữa à?”

“Chỉ mượn một lúc.”

“Sao ngươi lại đặt trong bao tải, nếu như ngộp chết thì sao bây giờ?”

Tiểu Tứ Tử ôm Thạch Đầu tâm nói, thì đó!