Triển Chiêu cười mà không nói, lắc lắc đầu tiếp tục uống trà.
Công Tôn hỏi Triệu Phổ, “Chuyện gì xảy ra a?”
Triệu Phổ nói, “Triển Chiêu là từ giang hồ đến triều đình, trên giang hồ
không ít người có định kiến với hắn, hắn xuất hiện ở chỗ này, nói rõ là có tố
tụng có thị phi, cho nên tất cả mọi người khẩn trương.”
“Sớm biết vậy ta đừng tới.” Triển Chiêu nói, “Như vậy sẽ không hỏi
thăm được tin tức gì.”
“Vậy cũng không chắc.” Bạch Ngọc Đường nói, chỉ chỉ dưới lầu.
Mọi người nhìn xuống dưới, chỉ thấy người dưới lầu, cơ bản chia làm
hai phái, giương cung bạt kiếm, một phái là người của Tà môn, vừa nhìn
chính là tà môn ma đạo, còn một phái phỏng chừng là giang hồ chính nghĩa
võ lâm nhân sĩ, mỗi người ưỡn ngực gân bụng vừa nhìn chính là danh môn
chính phái.
Hai bên rõ ràng là đang bài bạc, kỳ thực là âm thầm phân cao thấp.
Vốn một bọn tựa hồ là Tà môn dáng vẻ bệ vệ có vẻ hơi kiêu ngạo,
nhưng bọn Triển Chiêu vừa tới, người của danh môn chính phái lập tức ưỡn
gân bụng —— Có thể nói như vầy, Triển Chiêu thì coi như quy phục Khai
Phong phủ, Bạch Ngọc Đường tính tình quái dị không dễ tiếp cận, nhưng có
một điểm khẳng định không sai —— Chính là hai người bọn hắn đều là
chính nghĩa chi sĩ, đại hiệp hành hiệp thiên hạ, thuộc về chính phái.
Đương nhiên, mọi người cũng chý ý tới Triệu Phổ và Công Tôn cùng
ngồi một chỗ với bọn họ.
Triệu Phổ đến khiến cho rất nhiều người chú ý, người giang hồ mà, liếc
mắt là có thể nhìn ra công phu của Triệu Phổ rất cao, nhưng đoán không ra
thân phận của hắn, nhưng thật ra có vài người tin tức linh thông, biết Cửu