Bọn Triệu Phổ đều trong lòng khẽ động, minh chủ? Chẳng lẽ là Tà Hữu
Đạo? Tất cả mọi người nghĩ đây là đầu mối tốt, trước tiên đừng đả thảo
kinh xà, theo bọn họ đi, nói không chừng có thể nhìn thấy Tà Hữu Đạo!
Một lúc lâu, đại hòa thượng kia mới từ từ mở mắt, liếc nhìn đám hắc y
nhân, chậm rãi mở miệng, “Ta đã quy y ngã phật, không gặp hạng người tà
ác ngạt độc kia.”
Bạch Ngọc Đường khẽ nhíu mày, nhìn Triển Chiêu, Triển Chiêu sờ sờ
mũi, nghe lời nói của lão hòa thượng này thì biết ông khẳng định biết vài
chuyện.
“Lão hòa thượng.” Hắc y nhân dẫn đầu trầm giọng nói, “Có đi hay
không không phải do ngươi quyết định, là tự ngươi đi, hay là chúng ta động
thủ?”
Lão hòa thượng hí mở mí mắt nhìn nhìn bọn chúng, lạnh lùng cười, “Chỉ
bằng mấy người các ngươi? Các ngươi có thể đánh thắng được những vị
trên đỉnh sao?”
Lão đầu vừa nói ra, bọn Triệu Phổ tức giận đến thiếu chút nữa lật nóc
nhà của ông, lão hòa thượng này, vốn định tìm hiểu nguồn gốc nhìn thử Tà
Hữu Đạo, không ngờ bị ông ta vạch trần, như thế thì tốt rồi, đã lộ không thể
giả khờ được nữa.
Quả nhiên, hắc y nhân lập tức ngẩng mặt lên kiểm tra, bọn Triệu Phổ
trao đổi ánh mắt, đành nhảy vào trong viện.
Hắc y nhân phát hiện có người mai phục, đều tản ra, ra bên ngoài xem
xét. Lần này vừa nhìn a, đều ngây ngẩn cả người.
Chỉ thấy trong viện hạ xuống thật nhiều người, một người mặc hắc y,
trông cực kỳ uy vũ anh tuấn, chỉ là trong tay còn nắm một thư sinh, thư sinh
nọ thanh thú đến… Hảo tướng mạo a!